Lã Chã Châu
hoạ thơ tác giả vô danh: Lầu Xưa
Đất khách rưng rưng mắt đỏ ngầu
Bài thơ ai đó lạc từ đâu
Niềm đau trần thế hồn du tử
Khắc khoải sa bà mộng cảm sầu
Thi sĩ thương đau buồn cố quận
Giai nhân bi lụy hận tình sầu
Nửa già thế kỷ vầng trăng bạc
Vĩ Dạ lầu xưa lã chã châu
(duyennohongtran.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Donnerstag, 29. Juli 2021
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 5
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 4
Đêm Hợp Cẩn
Đường tơ sợi chỉ ánh trăng
Bao nhiêu châu ngọc sao bằng tối nay
Dạt dào ân ái đắm say
Cô dâu chú rể vơi đầy nỉ non
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 3
Sợi Chỉ Tơ Hồng
Nước non non nước bốn phương
Đòi em làm nhạc xuân hương nõn nường
Điêu Thuyền dạo khúc Tuyên Vương
Tề công xao xuyến sông Tương thuở nào
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 2
Gái Xuân Quê
Xuân non cỏ biếc da trời thắm
Đôi má hồng au lúm đồng tiền
Em cười tươi tắn hồn nhiên
Khiến tôi mộng ước tơ duyên ưá thèm
Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 1
Ai Hiểu Lòng Hoa
chuyển thể thơ Hoàng Hoa : Hoạ Thơ Thôn Vĩ
Mấy ai hiểu được lòng hoa
Sống nơi thôn Vĩ tình thơ lụy phiền
Cách xa vạn dặm triền miên
Thương anh lưu luyến tang điền bể dâu
Bướm ong cây cỏ u sầu
Tháng năm bạc bẽo dãi dầu nắng mưa
Nhớ người nghệ sĩ tài ba
Tiếng vang muôn thuở la đà trời mây
Hồn còn lẩn quất đắm say
Vườn hoa vắng vẻ đắng cay ngậm ngùi
Tháng năm đô thị dập vùi
Tình ai vẫn cứ bồi hồi ngẩn ngơ
Chú Thích: Hoàng Thị Kim Cúc bút danh: Hoàng Hoa, người con gái tặng họ Hàn tấm ảnh thôn Vĩ Giạ
16.10. 2011 Lu Hà
Hồn Thơ Hàn Mạc Tử
Bâng khuâng tâm dạ nhớ hồn thơ
Thấp thoáng hoàng hôn tưởng bóng ma
Thi sĩ bay về thôn Vĩ Dạ
Thương Hàn Mạc Tử ánh trăng mơ
Áo em trắng quá nhận không ra
Một giải sông xanh một giải chờ
Nhắn nhủ thương ai mà chẳng biết
Ơ chàng thi sĩ với con đò...
Trí tuệ thiên tài cõi mộng mơ
Mà hồn tinh vệ vẫn rên la
Thương đau cho số đời đen bạc
Chẳng trọn lời nguyền vẹn ý thơ
Khóc nữa đi anh dã cuộc đời
Xác thân mòn mỏi tháng ngày trôi
Bao nhiêu tuyệt vọng lòng xa cách
Chỉ biết âm thầm đau xót thôi
Hồn vẫn u sầu nỗi nhớ nhung
Mà nàng đâu có biết cho lòng
Thương thương chẳng nhận lời anh gửi
Để lại ngàn thu nỗi nhớ thương...
Bãi bể hoàng hôn một bóng trăng
Nghìn sao thấp thoáng gió hôn chàng
Trái tim ốc đảo miền sa mạc
Vẫn nở trùm hoa một tấm lòng
Tôi đọc thơ anh nỗi cảm thông
Cùng anh chia sẻ chuyện hoang đường
Đêm nay hồn khạc ra từ miệng
Hoang tưởng chẳng sao miễn thực lòng
Anh giận cuộc đời thân xác tàn
Mà hồn cao thượng trí siêu nhân
Kiếp này chẳng trọn cho thân xác
Mê sảng hồn thơ lạc nẻo trần
Đâu dám trách anh giưã thế trần
Một hai sau trước tấm lòng son
Nên đời chỉ đọc toàn rên rỉ
Thương khóc năm canh giấc chẳng tàn!
Thơ phúng điếu hương hồn thi sĩ Hàn Mạc Tử
29.7.2008 Lu Hà
Bàng Bạc Hoàng Hôn
hoạ thơ Hàn Mạc Tử: Đây Thôn Vĩ Giạ
Ai chịu về thăm thôn Vĩ Giạ
Bởi mùi hoa cúc vẫn chưa lên
Quanh co ngõ trúc hàng dâm bụt
Bát ngát màu xanh bướm dạo điền
Sông thương uốn khúc dưới trời mây
Chim chóc buồn ca gió lắt lay
Hỡi chàng thi sĩ sầu thơ mộng
Thui thủi chờ trăng mãi tối nay...
Nhung nhớ kià ai khách ở xa
Mà người thục nữ có trông ra
Hắt hiu lều cỏ hồn cô quạnh
Nhất niệm thành tâm cõi Phật Đà...
Chú Thích: Hoàng Thị Kim Cúc nghe người em họ gửi Hàn Mạc Tử bức ảnh thôn Vĩ Giạ để an ủi người bệnh
Tuy rằng Cúc chia hề quen và yêu họ Hàn.
Chữ điền, tang điền, lực điền, canh điền ý nghiã khác nhau. Điền có nghiã là ruộng. Theo tôi mặt chữ điền là mặt vuông, cằm bạnh
Cô Cúc nghe nói xinh đẹp, nhưng cằm bạnh không thì tôi không biết.
Bụi Hồng Trần Ai
Anh vẫn chẳng về chơi thôn Vĩ
Để nguôi lòng bao nỗi ưu phiền
Hàng cau nắng mới dãi lên
Trúc xinh khuân mặt chữ đìền xoay ngang...
Gió theo lối gió đường mây ngõ
Dòng nước đìu hiu đoá cúc tần
Xôn xao ong bướm tần ngần
Lắt lay hoa bắp nồng nàn sông trăng...
Thuyền ai đợi bến hương giang đó
Có chở tình buồn lữ khách không?
Chập chờn sóng vỗ mênh mông
Hằng Nga hờ hững má hồng phôi phai...
Kià ai đợi vẫn hoài mong nhớ
Mơ khách đường xa có ghé thăm
Ở đây sương khói âm thầm
Mờ mờ nhân ảnh xa xăm mịt mù...
Thảo trùng khóc bên bờ tưởng mộng
Thương hồn thi sĩ bỗng hư không
Bể dâu ai oán đoạn trường
Giai nhân một thuở bụi hồng trần ai!
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Đây Thôn Vĩ Dạ
22.10.2012 Lu Hà
Cảm Xúc Tức Thì
Trăng lên lấp ló Hằng Nga
Mênh mông cổ độ bao la sơn hà
Tô Đông Pha, cốc lệ nhoà
Tương tư lạc điệu lầu hoa sượng sùng
Hồn thơ huyền diệu vô cùng
Theo làn gió biển trập trùng từ bi
Dập dềnh theo bước Hi Di
Ngủ trăm ngày dậy li bì còn say
Đất trời mây phủ hương bay
Tiên tri điềm báo vui vầy Tây Thi
Quảng Hàn thiên hạ thầm thì
Lừ đừ cá lặn rầm rì trúc mai
Tôi yêu bóng nguyệt canh dài
Thanh thiên bạch nhật chương đài thuyền quyên
Ngẩn ngơ tình sử chưa quên
Nôn nao ngây ngất miếu đền tiên cô
Xuân về tha thiết nàng thơ
Thơm mùi rượu ngọt cắn vào má nhau
Sương rơi ướt đẫm mái đầu
Lều tranh bến nước chân cầu khoả chân.
cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Cao Hứng
4.11.2012 Lu Hà
Chìm Vũng Cô Đơn
Gió luà ánh sáng chạy dài
Đầy sông trăng ngậm láng lai mãi hoài
Phất phơ buồm trắng chơi vơi
Lòng tôi bát ngát bồi hồi ngẩn ngơ
Tôi ngồi dưới bến nường mơ
Ban đêm tiếng rú bóng mờ mưa sa
Hồn tôi nhập bọn yêu ma
Sóng xô từng lớp trăng vưà mới rơi
Vi lô lau lách xa xôi
Bóng nàng trinh nữ trôi xuôi theo dòng
Hương thơm lọt khít vào lòng
Miệng sao mím chặt tơ hồng tuôn ra
Toàn thân trắng toát ngọc ngà
Cô đơn một vũng nhạt nhoà ánh trăng
Hồn tôi ớn lạnh bẽ bàng
Đôi tay run rẩy nhẹ nhàng buông ra...
cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Cô Liêu
7.10.2012 Lu Hà
Đừng Gọi Tên Anh
Đừng có gọi tên anh ngoài miệng
Vì gió hương mộng tưởng với hoa
Lộ rồi tâm sự đôi ta
Bao điều thầm kín mặn mà em ơi!
Lu Hà Và Hà Thượng Nhân Chùm 4
Đường Xa Ngàn Trùng
kính tặng thi lão Hà Thượng Nhân
Khẳng khiu thắp ngọn nến quan
Không gian ảm đạm quỷ thần khóc than
Canh khuya khí lạnh vô vàn
Nỗi niềm thương nhớ Thượng Nhân u sầu
Lu Hà Và Hà Thượng Nhân Chùm 3
Chia Buồn Cùng Tang Quyến
thơ tặng gia đình Thi Sĩ Hà Thượng Nhân
Đi Ô Phăng một nhà toán học
Cây sồi già gai góc xót xa
Tuổi con bằng nưả đời cha
Rưng rưng ngấn lệ bạc phơ mái đầu...
Hà Thi Sĩ âu sầu thương nhớ
Dương con ơi! Vội vã ra đi !
Sông Hà khổ hạnh trần ai
Thuyền trôi sóng vỗ lẻ loi sớm chiều...
Lu Hà Và Hà Thượng Nhân Chùm 2
Mở Ngõ Phù Vân
hoạ thơ Cụ Hà Thượng Nhân
Cánh cưả phong trần khép cánh xuân
Hồn bay theo gió mộng thần tiên
Người đi kẻ ở sầu ly biệt
Qua ngõ phù vân lòng vẫn nguyên
Lu Hà Và Hà Thượng Nhân Chùm 1
Danh Vẫn Ở Đời
hoạ thơ Hà Thượng Nhân
Phù vân mộng ảo từng giờ
Luật trời đã định chẳng chờ đợi ai
Hành hương thơ bước đường dài
Thiên thu vạn cổ mấy bài chẳng quên
Danh người hậu thế ghi lên
Dù ông chẳng muốn cái tên lưu truyền!
Dienstag, 27. Juli 2021
Lu Hà Và Johann Goethe Chùm Thơ 27
Kế Thừa
Cảm xúc thơ Goethe bài 261
Không có gì tan rã
Bỗng nhiên thành hư vô
Bản chất tinh thể cô
Thời gian đòi tô điểm
Lu Hà Và Johann Goethe Chùm Thơ 26
Một Cặp Song Sinh
Cảm xúc thơ Goethe bài 251
Thiên nhiên và nghệ thuật
Như một cặp song sinh
Với con mắt thần linh
Chúng rủ nhau chạy trốn
-
Trung Hiếu Nghĩa Hiệp cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 21 Chuyện kể tiếp Nguyệt Nga khi đó Nỗi lòng riêng bày tỏ với cha Nguyện th...
-
Bướm Trắng Linh Hồn Cảm xúc thơ Herder bài 191 Con bướm trong ngôi mộ Thầm thì với linh hồn Xin bạn đừng bồn chồn Thiên đường đầy ...
-
Cái Nhìn Đích Thực Cảm xúc thơ Herder bài 161 Mặt trời thành méo mó Mây xám xịt phản quang Sự lừa dối bẽ bàng Nhợt nhạt từng tia s...
